Trong bài giảng này, chúng ta sẽ bước vào cuộc tranh luận về Phúc Đức đầy ấn tượng nhất trong Kinh Kim Cang. Đức Phật một lần nữa gọi tênTrưởng lão Tu Bồ Đề, đưa ra một thách thức cực hạn về quy mô: Nếu có người dùng bảy bảo đầy tràn vô lượng vô số thế giới để bố thí, thì công đức của họ lớn đến mức nào?
Nói rằng:Như đã nói trước đó, ai phát tâm Bồ Đề tối thượng thì không sinh pháp tướng. Vậy thì Bồ Đề tối thượng được đạt được ở đâu? Thì chẳng gì hơn là trì đọc kinh này. Vì vậy cuối cùng Ngài gọi Tu Bồ Đề mà nói: Nếu có người dùng bảy báu đầy ngập vô lượng vô số thế giới để bố thí, thì công đức thu được quả thật lớn lao. Nhưng công đức ấy chỉ là phước đức thế gian, có lúc sẽ tận cùng. Hơn nữa, nếu vì hưởng phước mà lại làm ác thì sao? Nếu có thiện nam tử, thiện nữ nhân nào phát tâm Bồ Đề, trong kinh này, dù chỉ là bốn câu kệ, cũng đều thọ trì, đọc tụng, giảng giải cho người khác, thì phước đức xuất thế này trải qua vô số kiếp vẫn không dứt, vượt trội hơn hẳn những phước đức thế gian kia.
Sự hiểu biết cốt lõi
- Tính chất đánh hạ cấp độ: Dù bảy báu thế gian có nhiều đến đâu, bản chất của nó vẫn là "vật chất". Giáo sư nhấn mạnh, loại phước báo này dù đạt đến con số khổng lồ, vẫn bị chi phối bởi luật nhân quả thời gian và không gian, thậm chí có thể sinh ra tâm kiêu mạn do giàu sang dư dả.
- Sự chuyển hóa của bốn câu kệ:Thiện nam tử,Thiện nữ nhânNếu có thể thực hành "thọ trì, đọc tụng, giảng dạy", thì công đức của họ vượt xa tổng thể mọi tài sản vật chất. Bởi vì việc truyền đạt trí tuệ có thể khiến con người từ cội nguồn "không sinh pháp tướng", đó mới là tài sản bất diệt thật sự.